Gia đình luôn luôn là điều tuyệt vời nhất với mỗi chúng ta Gia đình- Nuôi dậy con- Nuôi chim cảnh
9/10 1521 Bình Chọn

Chung tay xây dựng xã hội nói không với "bạo lực gia đình"

16:56 |
Tôi đã từng tự trách mình, không ít lần rằng, sao lại hèn thế, sao lại sợ sệt đến vậy, mỗi khi thấy một người đàn ông đánh vợ ngay bên cạnh nhà mình.

Tôi đã từng tự trách mình, không ít lần rằng, sao lại hèn thế, sao lại sợ sệt đến vậy, mỗi khi thấy một người đàn ông đánh vợ ngay bên cạnh nhà mình. Người đàn bà kêu lên trong đau đớn nhưng tôi chỉ im lặng không dám can ngăn. Bởi lẽ đã từng có người đến gõ cửa can thiệp thì ngay lập tức bị người chồng vũ phu kia cầm gậy nhảy xổ ra đe dọa. Tôi còn sợ hơn vì nhà ở ngay bên cạnh không dễ tránh khỏi những phiền toái không lường trước được với người chồng dữ tợn ấy…

Và cứ thế mỗi lần bất ngờ nhìn đôi mắt thâm tím của người phụ nữ hàng xóm, tôi bỗng thấy e ngại, thương cảm và có phần ngượng ngập vì mình chẳng thể giúp được gì. Tưởng như chỉ là chuyện nhỏ, nhưng sự quay lưng đã thành thói quen, đến khi trái tim tôi có cảm giác khô cứng và lạnh lùng theo thời gian. Nhiều người hàng xóm cũng vậy, đều nghĩ chuyện riêng gia đình người ta, ai khiến giây vào. Sau đó bi kịch dẫn đến chuyện người đàn bà kia uống thuốc ngủ tự tử, vì quá sức chịu đựng những trận đòn ghen tuông vô cớ của chồng.

Tất cả đều sững sờ, trong đó có tôi, nhưng lại tặc lưỡi cho đó là cái số của người đàn bà này chỉ đến thế. Một khoảng trống lạnh giá đến mênh mông làm sao. Tôi ngẫm và chỉ thở dài với chính mình. Bởi cho dù một ai đó lên tiếng và kêu gọi lòng thương cảm của mọi người cùng can thiệp thì đã cứu được sự sống của một con người.

Bạo lực gia đình là một hành vi của thói vô cảm (Ảnh minh họa)


Và trong cuộc sống còn nhiều tình trạng cần sự quan tâm của mọi người để cứu thoát những thân phận, nhưng thói vô cảm của người đời đã trở thành tội đồng lõa với cái ác.

Ta có thể tạm hình dung có thói vô cảm công dân, thói vô cảm quyền lực và trách nhiệm đang song hành trong đời sống hiện đại. Vậy để gây dựng lại tinh thần dũng cảm công dân và thái độ chịu trách nhiệm của quyền lực không hề đơn giản. Ta đều biết khi thói vô cảm đã hình thành một hố sâu theo thời gian và trở thành nếp sống thờ ơ lạnh lùng, thật không dễ ngày một ngày hai thay đổi nhanh chóng.

Khi những bài học đạo đức công dân đã bị phai nhạt trong mỗi con người khi họ lấy câu ngạn ngữ: “Thương người thì khó đến thân” trong sinh hoạt để lý giải cho sự thờ ơ của mình và chấp nhận thỏa hiệp với thói vô cảm. Vậy bắt đầu từ đâu đây? Khi chúng ta cần thắp lên ngọn lửa để sưởi ấm những tâm hồn băng giá.

Nên chăng trong sinh hoạt cộng đồng, mỗi người cần nương tựa vào nhau, kêu gọi cùng nhau làm những việc thiện, chia sẻ với những số phận thiệt thòi. Trước hết đó là lòng thương của đồng loại, với nghĩa tình tương thân tương ái, giúp đỡ người nghèo và bệnh tật không nơi nương tựa như lâu nay nhiều tổ chức đã từng làm. Ta có thể đương đầu, ngăn chặn hoặc tiêu diệt tội ác, khi tất cả hội tụ tạo nên sức mạnh của cộng đồng. Tinh thần hội tụ ấy có lẽ bắt đầu từ các tổ chức xã hội và chính quyền địa phương.

Đó là các tổ chức như tổ bảo vệ dân phố, dân quân tự vệ, cùng các chi đoàn thanh niên, trong trường học và ở khu phố, các tổ chức Hội Cựu chiến binh và kể cả các Hội Phụ nữ lẫn Hội Cao tuổi... Tất cả đều vào cuộc, với ý thức nêu cao lòng dũng cảm chống lại cái ác và sẵn sàng cứu giúp những người gặp hoạn nạn hoặc ngăn chặn những tội ác có thể xảy ra, trong những tình huống cụ thể, ngay trong địa phương của mình. Chỉ có sự hội tụ ấy, con người mới phát huy được nhiệt tình dâng hiến cho cộng đồng. Khi mọi người biết đoàn kết sẽ xóa đi nỗi sợ hãi trước cái ác.

Sức mạnh của cộng đồng cùng với mục đích hướng thiện và chống lại cái ác bao giờ cũng là ngọn lửa nồng ấm đốt cháy màn đêm của thói vô cảm. Tính cao cả và nếp sống văn hóa trong ứng xử được nâng lên thành mục đích, thì con người trở nên trong sáng và dũng cảm hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, để khắc phục và xóa đi tội ác do thói vô cảm quyền lực gây ra lại không chỉ dựa vào sự hội tụ tinh thần ở trên mà cần có một điểm tựa sâu sắc hơn ở những quy định nghiêm ngặt cùng với sự bảo hộ của hiến pháp và các bộ luật hiện hành. Khi ấy, lòng dũng cảm của con người mới được phát huy để ngăn chặn tệ nạn tham nhũng và tội ác của bè cánh gây ra.

Mới đây, 10 vụ đại án đang lần lượt được đem ra xử. Mặc dù có 4 án tử hình đã ban ra, phần nào củng cố tinh thần công dân của những người dám đương đầu và thách thức trong cuộc chiến này, nhưng tất cả chỉ mới bắt đầu của một chiến dịch làm trong sạch hàng ngũ cán bộ. Những kẻ tham nhũng lừa đảo, khi có quyền lực lại càng vô cảm và băng giá hơn bao giờ hết. Chúng làm tê liệt tinh thần chiến đấu dũng cảm của những công dân chân chính. Nhưng giờ đây, niềm hy vọng đang được gửi trao và lòng cũng cảm đang được phát huy.

Ai cũng đều mong muốn có một sự đổi mới về nhận thức và sự thay đổi về cải cách hành chính chuẩn mực cùng với bộ Hiến pháp mới được ban hành sẽ là sức mạnh có tính hội tụ cao sức mạnh của dân tộc. Và sự hội tụ ấy chính là ngọn lửa đốt cháy màn đêm của thói vô cảm đang có nguy cơ làm tha hóa cuộc sống của cộng đồng. Đồng thời khi ấy lòng dũng cảm của mọi người được tôn vinh và cái ác sẽ bị đẩy lùi.

(Theo suckhoedoisong)

Mẹ chồng cao tay đuổi dâu ngoan khỏi nhà

05:11 |
Dù tôi chẳng còn luyến tiếc gia đình ấy nữa, kể cả người chồng nhu nhược nhưng bao năm hiến thân cho nhà chồng, hi sinh bản thân bằng tình yêu trọn vẹn cho chồng, tôi cảm thấy mình thiệt thòi quá nhiều. Cuộc đời thật bất công với tôi.

Mẹ chồng nàng dâu (Ảnh minh họa)
Tôi đang sống đau khổ ở nhà mẹ và mang cái tiếng phản bội chồng, bị người đời rè bỉu, coi rẻ khinh thường. Tôi thật sự cảm thấy uất ức vì những gì mình hi sinh cuối cùng lại biến thành tội. Số là, tôi không may mắn lấy phải anh chồng nhu nhược và người mẹ chồng cực kì ghê gớm. Bà ghét tôi ra mặt nhưng lúc nào cần nhờ vả việc gì, hay muốn tôi ra tay tương trợ là ngay lập tức bà lại ngon ngọt, dụ dỗ và mua chuộc tình cảm của tôi. Biết tôi yêu chồng nên bà tìm mọi cách, dùng chồng làm lá chắn để tôi phải mùi lòng.

Chồng tôi làm ở một cơ quan lớn nhưng mãi chưa thăng quan tiến chức được. Gần đây, nghe nói có vị trí trưởng phòng đang được sếp cân nhắc nhưng chồng chỉ nằm trong danh sách dự bị. Mẹ biết con dâu như tôi là người khéo ăn, khéo nói lại có nhan sắc nên muốn tôi ra tay, tới cầu cạnh và qua lại, quan hệ với sếp để sếp thăng tiến cho chồng. Ban đầu tôi cũng nghĩ chuyện này bình thường vì tài ăn nói thì tôi đủ tự tin, nhưng còn vấn đề kinh phí, tiền nong, đâu phải cứ làm là được. Chồng tôi lại kém khoản giao tiếp nên nếu không nhanh tay thì chắc chồng cũng không thể nằm trong danh sách cân nhắc được.

Nhưng rồi, cái chuyện đổi tình lấy việc cũng là chuyện phải diễn ra. Đúng là kẻ có tiền thường thích phô trương bành trướng. Dù là người thân quen họ cũng không tha cho tôi. Họ đặt thẳng vấn đề dù là có chút khéo léo nhưng có ý muốn tôi trao đổi, phải làm người tình của ông sếp thì ông ta mới cho chồng tôi thăng tiến. Nghĩ lại nhiều trường hợp như vậy mà tan nát gia đình nên tôi không đồng ý.

Nhưng sau khi đem chuyện nói với mẹ, mẹ đã van xin tôi vì chồng, vì gia đình và con cái sau này cố gắng một lần, coi như chẳng mất mát gì mấy. Tôi vì sự van nài của mẹ và cũng nghĩ có thể vì chuyện này mẹ sẽ yêu quý mình hơn, nên tôi quyết định làm chuyện ấy, mạnh bạo một lần.
Khi chồng tôi được thăng quan, cả nhà mừng rỡ, ai cũng đến chúc tụng. Nhưng mẹ coi tôi không tồn tại, bơ tôi luôn. Chồng cũng không biết chuyện này nên cho rằng, việc đó là do anh có tài, cứ thế chúc mừng, không bận tâm tới vợ. Tôi buồn rầu vô cùng, cố gắng đợi sau buổi tiệc thì sẽ tính chuyện này.

Chẳng thể ngờ, mẹ tung tin ra với họ hàng rằng muốn cho chồng tôi cưới vợ khác vì con dâu không chung thủy. Mẹ nói với mọi người rằng tôi ngoại tình, cặp bồ này nọ, và còn cặp với sếp của chồng nên thành ra ai cũng sợ hãi tôi. Họ nói tôi là con người giả tạo, còn chồng tôi thì làm um lên vì chuyện này. Anh nói không ngờ tôi này nọ, gian dối, lăng loàn… Mẹ chồng còn nói có cả bằng chứng tôi ngoại tình, vì đúng là có người thấy tôi tới nhà sếp của anh.

Thật ra, tôi có thể giải thích nhưng nghĩ sống trong một gia đình như vậy cũng chẳng để làm gì. Tôi không muốn sống cuộc sống với người mẹ chồng như thế và người chồng nhu nhược, không hiểu chuyện thì càng không. Giờ tôi cay đắng quá, tôi sẽ phải ra khỏi ngôi nhà ấy. Nhưng đau khổ hơn là tôi phải mang tiếng ngoại tình, cặp bồ rồi bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà. Mẹ thật cao tay, thật nhẫn tâm với đứa con dâu như tôi.

Theo khám phá

Cưới 4 tháng đã bị chồng đánh nhiều không nhớ nổi

18:07 |
Tôi 25 tuổi, kết hôn được một năm và chưa có con. Chúng tôi quen nhau khi còn đi học tuy mỗi đứa học một nơi, học xong tôi xuống Sài Gòn và tình yêu được vun đắp.

Tôi có một công việc và cuộc sống tạm ổn, mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi anh phải về nhà ở Tiền Giang để tiếp quản việc làm ăn của gia đình, sau đó là những ngày thật sự khó khăn. Anh bắt đầu kiểm soát tôi rất chặt, cứ một lúc lại gọi điện kiểm tra. Những lần ở cơ quan tổ chức đi chơi hay đi ăn anh đều không cho đi. Tôi đi đâu dù chỉ một lát anh sẽ tức tốc chạy xe lên thành phố.

Bạo lực gia đình vẫn đang tiếp diễn trong xã hội chúng ta (Ảnh minh họa)


Chúng tôi thường xuyên cãi vã, gần như không có tuần nào không cãi nhau một trận to, xong anh lại làm lành, tôi bỏ qua vì nghĩ do anh yêu nên thế. Chúng tôi quyết định cưới để không phải mỗi người một nơi, tôi nghĩ ở gần nhau cuộc sống sẽ bình thường trở lại. Tôi nghỉ việc để về làm phụ với anh và chăm lo cho gia đình (anh không đồng ý cho tôi đi làm ngoài). Thế nhưng chúng tôi chưa từng có những ngày như vợ chồng son mà mọi người vẫn nói.

Vấn đề nằm ở hai vợ chồng chứ không phải do hoàn cảnh hay do gia đình, bởi cả bố mẹ hai bên đều ủng hộ, kinh tế của vợ chồng cũng không khó khăn gì, sống cùng đứa em chồng bị bệnh. Ai nhìn vào cũng nói bao nhiêu người mơ ước như vợ chồng tôi mà không được. Nhưng đâu ai biết chỉ được 7 ngày là chúng tôi đã có một trận cãi vã lớn, anh viết đơn ly hôn, tôi cũng ký dù cả hai đều biết chỉ giận nên làm vậy, dường như nó cũng báo trước những điều không vui vẻ.

Những ngày tháng sau đó thật đen tối đối với cuộc đời tôi, quen nhau bao nhiêu năm nhưng giờ tôi mới biết con người thật của anh. Anh bắt đầu dùng bạo lực với tôi, chỉ cần anh nói gì dù đúng dù sai mà tôi cãi lại là anh sẵn sàng đánh. Có lần đi ngoài đường, chúng tôi cãi nhau, anh đánh tôi hai cú trời giáng khiến tôi ngã ra rồi bỏ tôi đó và đi về. Mới chỉ sống với anh được bốn tháng, tôi đã bị anh đánh nhiều đến nỗi không nhớ nổi.

Nhiều lần gia đình anh biết, có nói chuyện với hai đứa, lần nào anh cũng hứa sẽ thay đổi nhưng đâu lại vào đấy chỉ vài hôm sau. Tôi vốn là người dễ kích động, dễ khóc, nhưng giờ không còn khóc nổi nữa, tinh thần và cân nặng ngày một xuống, nhiều lúc chẳng muốn sống nữa. Tôi cũng muốn ly hôn, nhưng còn yêu anh lắm. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, cố gắng nói chuyện nhưng anh không bao giờ muốn nghe. Tôi muốn cùng anh ngồi lại trao đổi để tìm ra cách cứu lấy cuộc hôn nhân này, nhưng anh nói “Nếu mày muốn sống cùng thì phải nghe lời tao”.

Cuộc sống anh muốn đó là anh nói gì tôi nghe nấy bất kể đúng sai, anh bảo gì tôi làm vậy, nếu tôi không nghe thì anh sẽ dùng bạo lực bắt phải nghe. Những lúc vui vẻ anh cũng yêu thương chiều chuộng tôi, nhưng những lúc anh nóng lên lại như một con người khác. Không chỉ đối với một mình tôi như thế, dù là bố mẹ nhiều khi anh cũng rất lỗ mãng và có những hành động không thể chấp nhận được với một người con dù khi đó có nhiều người.

Ngoài ra anh ăn nói rất thô tục trong khi chúng tôi yêu nhau anh không như thế. Về sống với anh hiếm khi tôi nghe được câu nào anh nói mà không thô tục. Nhiều người nhắc nhở anh về điều đó, cả bạn bè, nhưng dường như anh không hề để tâm. Mỗi khi anh đánh hay chửi toàn dùng những lời lẽ tệ hại nhất có thể dùng được, những từ mà không một ai trên đời này đáng phải nghe cả.

Gia đình tôi ở xa, bạn bè cũng thế, nơi đây tôi không quen biết ai cả, chỉ mới đến nên quen sơ những người hàng xóm, chắc có ở gần cũng chẳng ai giúp cho tôi được. Cuộc sống vô cùng bế tắc, tôi không biết tiếp theo sẽ phải làm gì dù cố gắng, chịu đựng rất nhiều. Tôi phải làm gì để anh trở lại con người mà tôi từng biết đây?

Theo VnExpress